Post đầu tiên.

25/01/2024.

Đây là bài đầu tiên trên website này, vì blog360 hiện đã khai tử nên tôi chọn website này để lưu lại quá trình 1 lần nữa đứng dậy làm lại từ đầu của tôi.

Nói là làm lại từ đầu cũng không hẳn là đúng, vì tình trạng hiện tại của tôi có lẽ là đứng lên làm lại từ con số âm, ngoài âm về tiền (1 số tiền với tôi hiện tại là rất lớn), còn âm về thời gian, có lẽ tôi sẽ lại 1 lần nữa chậm lại hơn so với bạn bè 1 vài năm (tôi dự kiến là 5 năm, có thể nhiều hoặc ít hơn thì sau này nhìn nhận và đánh giá lại sẽ rõ), các bài viết trên đây tôi không dùng plugin ẩn thời gian, để sau này nhìn lại được các mốc thời gian của quá trình mà tôi đã trải qua để tự vực đứng dậy.

Tôi có nói lại 1 lần nữa đứng dậy, bởi vì trước đây tôi cũng từng trong tình trạng như này, nhưng tất nhiên là nhẹ hơn bây giờ rất nhiều.

Tôi xin kể qua về lần đầu vấp ngã đấy. Hồi T06/2013 tôi ra trường, cầm tấm bằng bác sỹ răng hàm mặt trong tay nhiều người nghĩ rằng tương lai sẽ rộng mở và tôi sẽ yên bình bước đi trên con đường trở thành bác sỹ như bao người mong đợi, nhưng không, tôi chỉ làm đến tháng 01/2024 rồi nảy ra ý định mở shop với mấy người bạn, thế rồi tháng 03/2024 tôi và 2 người bạn nữa quyết định mở shop giày, suy nghĩ trong đầu tôi lúc đó là mở shop giày kinh doanh để kiếm được nguồn thu nhập ổn định, thụ động để có thể tập trung vào làm bác sỹ răng mà không lo lắng về kinh tế…

Nhưng do kiến thức và kinh nghiệm trong lĩnh vực đó quá ít ỏi, cũng như độ lì của bản thân chưa có, thêm nhiều nguyên nhân khác nữa mà đến tháng 05/2015 tôi dừng lại shop giày, cùng với số vốn lỗ đâu đó khoảng 300 – 400tr, trong số đó có 90tr tôi còn nợ bố mẹ tôi đến giờ chưa trả được.

Quãng thời gian từ 05/2015 đến 10/2018 tôi có nhiều tiến bộ và bứt phá trong chuyên môn (mà cái nôi đánh dấu tôi bắt đầu trở lại là nha khoa DDS – 42 Cửa Đông, nơi đến giờ tôi vẫn còn khá nhiều kỉ niệm khi nhớ đến). Đây với tôi là lần đứng dậy sau vấp ngã đầu tiên của tôi, có nợ, có đi sai đường rồi đi lại, chuyên môn đi sau hơn 1.5 năm so với bạn bè cùng trang lứa…

Giờ đây, blog này ra đời đánh dấu lần 2 vấp ngã của tôi, cú ngã này với tôi là quá đau, tôi sẽ 1 lần nữa phải đứng dậy từ vấp ngã này, dù biết sẽ trầy da tróc vảy nhưng tôi không được phép bỏ cuộc, vì tôi phải có trách nhiệm sửa chữa những sai lầm bản thân mình gây ra.

 

đọc tiếp: lần vấp ngã thứ 2

Leave a Comment