Thứ 7 ngày 20/01/2024 sau hôm về gặp H thì t tiếp tục gặp những người còn lại trong danh sách tôi phải chịu trách nhiệm trong chuyện này.
Chị T là người tiếp theo, là mẹ đơn thân của 2 đứa nhóc, thu nhập không khá khẩm gì, vì chuyện này mà ảnh hưởng khá nhiều tới kế hoạch chi tiêu trong tháng của chị. Khi nghe chuyện chị cũng rất shock và khó chấp nhận được, nhưng khi tôi hỏi chị có cần thêm thông tin gì hay có cần em viết cam kết gì với chị hay không, thì chị bảo không.
Chị nói rằng “số tiền đó chỉ là con số nhỏ trong khoản em bị lừa đảo nhưng với chị là con số rất lớn, ảnh hưởng đến kế hoạch chi tiêu của chị nhiều, nhưng chị tin em sẽ thực hiện trách nhiệm mà em đã nói với chị”, không chỉ bởi vì hiện tôi vẫn làm chung chỗ với chị, mà bởi ngay khi kể chị nghe sự việc tôi đã nói với chị rằng “em có trách nhiệm với những gì em nói, chỉ là trong thời gian ngắn em chưa xử lý được, mà muộn nhất là 1 năm, cho đến trước tết sang năm thì em sẽ hoàn thành đủ trách nhiệm với chị”
Chị T có nói rằng, nếu như lúc đó tôi không nói vậy mà tôi nói “khi nào có em gửi lại” thì câu chuyện sẽ khác đi, bởi trước đây chị có bị gạt tiền bảo hiểm 2 năm mà người tư vấn không nộp cho chị (chị gửi người tư vấn và nhờ họ nộp giúp), đến khi chị biết thì chị nhờ bên thứ 3 đến nhà gặp trực tiếp người tư vấn đó để nói chuyện với họ.
Tôi cám ơn chị vì chị đã hiểu và thông cảm cho tôi dù hoàn cảnh của tôi lúc này thật bi đát, mà hoàn cảnh của chị cũng không khá hơn là bao nhiêu.
Cũng trong ngày hôm đó tôi gặp K và H, cả 2 đều là những người anh em thân thiết với tôi từ thủa bé, sau khi nghe sự việc của tôi họ đều chửi tôi 1 trận, nhưng cuối cùng vẫn thông cảm và bảo tôi rằng 10 năm trả cũng được.
Ít nhất đến giờ phút này tôi vẫn còn những người bạn còn coi tôi là bạn của họ.